Demain, dès l’aube…

La rédaction du Courrier du Vietnam vous présente un poème en français de Victor Hugo (1802-1885), traduit en vietnamien par Binh Tâm.

>>L’automne

>>La littérature vietnamienne et l’influence française

Demain, dès l’aube…
Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne,
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.
Je marcherai, les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.
Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.

Victor Hugo/CVN
(1847)

Ngày mai, trời vừa rạng…
Ngày mai, trời vừa rạng, đồng vừa sáng,
Cha đã lên đường, đừng không được nữa con,
Khác nao xăm xăm vượt núi băng rừng,

Cha nhất định đến với con đang đợi.

Lòng đăm đắm tới con xiết bao bổi hổi
Buồn thương khắp trời, cha như kẻ mộng du
Trời ban ngày mà như đêm tối mịt mù
Thui thủi, tay nắm nhau, cúi đầu cha bước.
Cha quên ngắm ánh chiều tà vàng mượt
Quên những cánh buồm xuôi về cảng xa
Và khi tới nơi, trên mồ con, cha đặt
Một bó nhựa ruồi và thạch thảo nở hoa.

Traduit par Binh Tâm/CVN

back to top