14/03/2021 09:00
Cette semaine, laissez-vous bercer par le poème Cinq matins qui n'existent pas dans la réalité du compositeur Van Cao traduit par Duong Tuong !

"Những mái nhà ủ những cánh chim đêm
ủ những giấc mơ dưới trời cao lồng lộng"

I
Ngủ dậy một sáng
Cả phố biến đâu mất
Không một bóng người đi
Im lặng hồ nước sâu thăm thẳm
Mặt đất đỏ màu gạch nung
Như miệng quả núi lửa
Anh đi tìm em
Tìm dấu vết những con đường
Chúng ta thường đi lại
Giữa mênh mông tôi gọi em mãi mãi
Thế kỉ chúng ta đứng lại nơi đây
Em ở đâu ?
Thế kỉ chúng ta còn đang tiếp tục
Trên trái đất này
Hàng ngày đứng lại nơi đây
Tôi gọi em mãi mãi

II
Buổi sáng nay không nghe tiếng chim hót
Một buổi sáng không thật
Tôi bước đi không thấy tiếng chân đi
Cả thành phố cùng tôi im lặng
Tất cả những con người
Chỉ thấy mắt đen lay láy
Cả tiếng xe không thành tiếng
Tại sao ? Tại sao ?
Không ai nhìn miệng tôi gào thét không ra tiếng
Trong kinh hoàng tôi chạy trên đất
Một mình
Giữa thành phố mọi người im lặng
Tại sao ? Tại sao ?
Không tiếng nói
Không tiếng động, không sự sống
Tại sao thành phố sa mạc
Không nghe gió thổi
Những hình người như bị đẩy
Qua nhanh
Hình nơi nơi đây
Bị đày trong im lặng

III
Buổi sáng nay không phải mình thức dậy
Một người nào đó trong tôi đang thở
Trước mặt tôi
Buồng nửa đêm nửa ngày len lỏi
Nửa phố mặt trăng, nửa phố mặt trời
Từ khi ấy chúng tôi, hai người suy nghĩ
Hai kẻ thù nhau
Hai thái cực tâm hồn
Hai người ấy trong một người chịu đựng
Mưu hại lẫn nhau
Không biết ngày đêm không biết giả thật
Từ phút ấy, tôi không còn thật nữa

IV
Buổi sang nay cả phố phường như mở hội
Mọi con người đeo mặt nạ đi chơi
Những bước chân nhảy múa
Vui lên cành non
Lá bàng trên phố màu xanh ngọc
Xuân tháng hai
Cửa hàng rượu bên đường
Tơ lụa pha len, hoa giấy nilon
Những mặt nạ gặp nhau chào hỏi
Những em bé búp bê mùa xuân
Hồng hào da thịt
Ngồi đập nút chai làm tiền bạc chơi xuân
Mở tròn mắt nhìn kinh ngạc
Họ vui làm sao
Ô kìa
Nước mắt mồ hôi
Sao chảy ra trên từng mặt nạ
Từng con người
Vội vàng lau mồ hôi và nước mắt
Trên những mặt nạ giấy bồi

V
Những cánh cửa đều khóa chặt
Trong gian phòng trong suốt thủy tinh
Em ở đây với anh
Cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo nức
Thịt da em cho anh sưởi
Hơi ấm mình con chim khuyên
Trong lòng bàn tay
Run rẩy
Giữa hai cành non
Nghe nhựa mùa xuân
Những nụ hồng mới nở
Và mật vừa thơm và ong đã tới
Chúng ta đi vào bí mật của mùa xuân
Ngày đầu tiên của em trên biển
Văn Cao/CVN
 

Cinq matins qui n’existent pas dans la réalité

"Les toits hospitaliers abritent des oiseaux de nuit qui couvent
des rêves sous un ciel immense"
 
I
Me réveillant un matin :
où s’en va-t-elle déjà, ma petite rue?
Aucune âme qui vive
Silence absolu sur l’eau profonde du lac
Le sol d’un rouge brique
fait penser à un cratère de volcan
Je pars à ta recherche
Où donc retrouver les traces de ces chemins
qui connaissent si bien nos pieds?
Au milieu de ces immensités étranges, je t’appelle indéfiniment
Notre siècle s’arrête-t-il ici ?
Où es-tu chérie ?
Notre siècle continue son évolution
sur ce globe
faisant halte là chaque jour
Et je t’appelle indéfiniment

II
Ce matin, pas un chant d’oiseaux
un matin irréel
Je marche - mes pas ne rendent aucun son
Toute la ville se tait avec moi
De tous ces gens on voit seulement briller
des yeux d’un noir profond
Même les voitures allant et venant ne produisent le moindre bruit
Pourquoi ? Pourquoi ?
Personne ne daigne lorgner ma bouche qui hurle sans voix
Paniqué, je cours
tout seul
au milieu de la ville où tout le monde se tait
Pourquoi ? Pourquoi ?
Sans qu’aucun sifflement de vent ne se fasse entendre
des formes humaines sont poussées en avant
à une vitesse excessive
Ce lieu serait-il
déporté au royaume du Silence ?

III
Ce matin, ce n’est pas moi qui me réveille :
quelqu’un d’autre respire en moi
Devant moi
la nuit et le jour se disputent ma chambre
une moitié de la rue est éclairée par le soleil, l’autre baignée de lune
Ainsi, nous deux - deux êtres pensants,
deux adversaires,
deux âmes diamétralement opposées - dans un seul corps
se souffrent l’un l’autre, chacun complotant contre l’autre
sans se soucier du temps, nuit ou jour, sans distinguer le vrai du faux
Dès ce moment je ne suis plus moi-même

IV
Ce matin, toute la ville semble un grand carnaval
Tout le monde portant des masques pavane dans les rues
Les pas dansants
allègres les jeunes branches bourgeonnantes
Le deuxième mois du printemps
les feuilles de badamier mêlent leur pourpre au vert émeraude des rues
Dépôts d’alcool au bord de la route
soieries, laine et fleurs de nylon
Les masques, se croisant, se disent bonjour
Des poupées au teint vermeil
en train de frapper des capsules en monnaies
pour leur voyage de printemps
font des ronds yeux :
"Se réjouissent-ils tant que ça ?"
Mais voyons!
Des larmes et de la sueur ruissellent
En hâte chacun les essuient
sur leurs masques trempés

V
Toutes les portes et fenêtres sont closes
dans la chambre en verre transparent
Reste avec moi,
protège-moi du froid de cet émouvant matin de printemps
en me réchauffant par la chaleur de ton corps
la chaleur animale d’un oiseau-bague
dans le creux de la main
tremblotant
Les jeunes branches
débordant de sève printanière
et les roses à peine écloses
et l’enivrante promesse du miel attirant des essaims d’abeilles
nous nous engageons dans le mystère du printemps
le premier jour de ton odysée trans-océanique…

Traduit par Duong Tuong/CVN
Réagir à cet article
Commentaire:*
E-mail:*
Nom:*
Les autres articles
Mơ được hái sen [21/11/2021 08:15]
Sông Thanh Lương [06/11/2021 07:00]
Ngẫu tác đêm khuya [30/10/2021 09:12]
Thu tứ tứ tuyệt [23/10/2021 11:23]
Hạt cát [16/10/2021 06:48]
Vườn xưa [09/10/2021 09:50]
Tát nước [03/10/2021 10:20]
Đánh đu [18/09/2021 13:00]
Ông già câu cá [11/09/2021 08:24]
Bánh trôi nước [04/09/2021 09:14]
Espace francophone
Les œuvres en galets uniques d’une jeune Hanoïenne

Visite de la région septentrionale du Centre La caractéristique de la région septentrionale du Centre est d'abriter un ensemble de patrimoines mondiaux, de sites historiques et de zones touristiques littorales et insulaires. En voici les destinations incontournables.